|
|
MU vẫn chưa thoát khỏi khủng hoảng. |
Jose Mourinho bị chê lỗi thời. Ole Gunnar Solskjaer bị nói là không có bài vở. Ralf Rangnick mang đến “kim cương” 4-2-2-2 thì bị xem là giáo điều. Erik ten Hag bị cho là nhàm chán và phá hỏng Ronaldo. Giờ đến Ruben Amorim với 3-4-2-1, người ta lại kêu gọi đổi sơ đồ.
Vòng luẩn quẩn của MU
Mỗi đời HLV trôi qua là một bộ phàn nàn giống hệt. Manchester United đổi người, đổi cách đá, nhưng không bao giờ đổi được số phận. Cái vòng luẩn quẩn ấy cho thấy vấn đề thật sự không nằm ở sân cỏ.
MU đánh mất bản sắc chiến thuật ở cấp độ CLB. Sau khi Sir Alex Ferguson rời đi, không còn một trục tư tưởng nào dẫn đường. Mỗi HLV đến mang theo một thế giới riêng.
Mourinho đem theo chủ nghĩa thực dụng. Ole sống bằng cảm hứng cá nhân. Rangnick muốn cấy pressing kiểu Đức. Ten Hag xây lại từ kiểm soát bóng. Amorim mang mô hình 3 trung vệ của Sporting. Mỗi lần thay HLV là một lần đại tu, nhưng đại tu trên nền móng cũ kỹ và rạn nứt.
Không CLB lớn nào sống được nếu cứ hai năm lại thay đổi toàn bộ ADN.
| |
| Ruben Amorim tới, nhưng vẫn chưa định hình được CLB. |
Sai lầm thứ hai là MU để cầu thủ đi trước triết lý. Họ mua người theo cơ hội thị trường, theo sức hút thương hiệu, không theo mô hình dài hạn.
Khi HLV mới đến, những cầu thủ không phù hợp vẫn ở lại vì giá trị chuyển nhượng quá lớn để thanh lý. Kết quả là phòng thay đồ tồn tại nhiều “thế hệ chiến thuật”. Người đá cho Mourinho, người hợp với Ten Hag, kẻ được Amorim tin dùng. Mỗi HLV phải ghép vá từ một tập thể chưa bao giờ sinh ra để phục vụ cho ông.
Thế nên sơ đồ nào cũng méo mó.
Một cỗ máy lùm xùm
Vấn đề tiếp theo là văn hóa kỳ vọng bị bóp méo. Ở Old Trafford, một trận thua không chỉ là thua. Nó kéo theo khủng hoảng truyền thông, soi băng đội trưởng, tranh cãi chiến thuật, đòi thay HLV. Cầu thủ đá trong bầu không khí ấy rất khó đạt trạng thái ổn định.
Khi bạn ra sân với cảm giác chỉ cần một sai lầm là thành tội đồ, bạn sẽ không bao giờ chơi thứ bóng đá tự tin.
Đây không còn là CLB bóng đá. Nó là một cỗ máy tạo lùm xùm.
Người hâm mộ và truyền thông cũng góp phần duy trì vòng luẩn quẩn đó. Cứ mỗi lần thất bại, câu hỏi đầu tiên luôn là: “Đổi sơ đồ chưa?”.
| |
| Những ngày tồi tệ với MU còn kéo dài. |
Nhưng khi sơ đồ thay đổi, câu chuyện vẫn thế. Ít ai đặt câu hỏi về cấu trúc vận hành CLB, về tuyển trạch, về đào tạo trẻ, về cách quản trị phòng thay đồ. Những thứ đó mới là xương sống của sự ổn định.
Manchester United đang cố chữa phần ngọn. Họ thay HLV, thay cách đá, thay đội trưởng. Nhưng phần gốc vẫn mục.
Nhìn sang các CLB thành công bền vững, điểm chung không phải là họ có sơ đồ nào đặc biệt. Điểm chung là họ có một triết lý xuyên suốt, tồn tại độc lập với HLV. Khi HLV mới đến, ông ta điều chỉnh chi tiết, không phá bỏ nền móng.
Ở MU thì ngược lại. Mỗi HLV đến là một cuộc cách mạng. Và mỗi cuộc cách mạng đều kết thúc trong hoang tàn.
Ruben Amorim rồi cũng sẽ đi qua. Có thể trong một năm, có thể trong hai. Sau đó MU sẽ lại thuê một cái tên mới, mang theo một hệ thống mới. Rồi người ta lại kêu gọi kiên nhẫn. Rồi mọi thứ lại vỡ.
Vấn đề thật sự của Manchester United không phải là 3-4-2-1 hay 4-3-3. Vấn đề là họ chưa bao giờ trả lời được câu hỏi cốt lõi: MU muốn trở thành đội bóng như thế nào trong mười năm tới?
Khi chưa có câu trả lời đó, mọi sơ đồ chỉ là hình vẽ trên bảng. Và mọi HLV chỉ là người vá tạm trên một nền móng đã nứt từ rất lâu.
Link nội dung: https://businessinvestmentvn.com/mu-sai-qua-nhieu-a294580.html