Rừng keo - cây xóa đói giảm nghèo và nỗi lo sạt lở?

Nhiều năm gần đây vùng cao Quảng Nam cũ (nay là TP Đà Nẵng) liên tiếp bị sạt lở, nhiều trong số này rơi vào các diện tích rừng keo khiến dư luận và cả các cấp chính quyền không khỏi đặt câu hỏi về mức độ liên quan của việc trồng cây keo trên đồi núi.

rừng keo - Ảnh 1.

Một rẫy keo của người dân xã Trà Tân, TP Đà Nẵng và sạt lở bên đường - Ảnh: T.B.DŨNG

Có tác động từ việc "lạm dụng" rừng keo?

Ngày 10-12-2025, phát biểu tại phiên khai mạc kỳ họp lần thứ 5 HĐND TP Đà Nẵng nhiệm kỳ 2021-2026, ông Lê Trí Thanh - Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP Đà Nẵng - cho rằng cần nghiên cứu giải pháp chuyển đổi cây keo sang trồng cây gỗ lớn lâu năm tại những khu vực gần nơi tập trung dân cư, khu vực đồi núi ven các tuyến đường giao thông để hạn chế nguy cơ sạt lở nhằm phòng chống thiên tai.

Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Lê Trí Thanh cho rằng cây keo giúp giảm nghèo cho đồng bào dân tộc ở khu vực miền núi nhưng cũng đang gây nhiều nỗi lo. Quá trình thu hoạch keo trên các khu vực đồi núi keo thì các chủ rừng thường cho xe múc đào các đường để xe tải có thể lên khu vực tập kết keo thu hoạch.

"Khi mưa xuống, lượng nước dồn chảy tập trung, nhiều tuyến đường giao thông miền núi ở Đà Nẵng không đảm bảo hệ thống taluy dương, taluy âm và thoát nước mặt nên nguy cơ sạt lở càng cao hơn. Thực tế nhiều điểm sạt lở gần đây đều xảy ra tại những vùng trồng keo lâu năm" - ông Thanh nói.

Người dân miền núi Đà Nẵng thu hoạch keo, chất lên xe tải bán cho các công ty - Ảnh: T.B.DŨNG

Nên cân nhắc việc phát triển ồ ạt rừng keo?

Trước tình trạng gần đây nhiều vụ sạt lở ở vùng núi cao gây thiệt hại nặng, nhiều ý kiến cho rằng đã đến lúc xem xét, cân nhắc lại việc phát triển rừng keo một cách đại trà.

Thay vì trồng keo ở mọi địa hình, cần bố trí quy hoạch lại nơi nào nên trồng keo nơi nào không được phép để đảm bảo lợi ích hài hòa và bền vững trong bối cảnh biến đổi khí hậu.

Theo ông Lê Muộn, từ năm 2018, 2019 ông từng đặt vấn đề là tính toán lại việc rừng keo nên trồng ở vùng đồi núi thấp, có chính sách để chuyển đổi cho dân trồng rừng gỗ lớn ở đồi núi cao. Nhưng đây là cả vấn đề xã hội chứ không chỉ chuyện kinh tế.

"Ai cũng biết rừng gỗ lớn là rừng kinh tế hơn nhưng ở đây là câu chuyện vốn đầu tư. Đầu tư rừng gỗ lớn giá cao hơn nhưng điều quan trọng là keo cỡ 4-5 năm có thể khai thác.

Đời sống của người dân còn khó khăn, cây keo đầu tư chi phí thấp, khai thác nhanh nhưng năng suất không cao.

Còn trồng rừng gỗ lớn thì tối thiểu 15-20 năm khai thác, trong thời gian đó người dân thu nhập bằng gì. Vì vậy giữa lý thuyết với thực tế thì đó là bài toán, phải có chính sách đi kèm hỗ trợ mới khuyến khích được người dân" - ông Muộn nói.

Theo ông Lê Trí Thanh, để hạn chế các rủi ro về môi trường từ cây keo thì tại các tuyến đường độc đạo, đường liên vùng và khu vực có nguy cơ sạt lở đe dọa dân cư nên chuyển diện tích keo sang trồng cây bản địa gỗ lớn lâu năm, ổn định.

Những nơi khác có thể duy trì trồng keo nhưng cần nghiên cứu thêm loại cây thay thế để chuyển đổi dần.

Về lâu dài, khu vực phía tây Đà Nẵng được định hướng chủ yếu nên phục hồi và bảo vệ rừng tự nhiên là rừng nguyên sinh và rừng tự nhiên là rừng trồng, hạn chế trồng keo khai thác ngắn ngày.

"Cần lưu ý hai nhiệm vụ cần thiết để đảm bảo sinh kế cho nhân dân khi chuyển đổi rừng gồm phát triển mô hình sinh kế dưới tán rừng như trồng dược liệu, nuôi vật phù hợp với từng tầng sinh thái và đặc điểm tự nhiên.

Tạo điều kiện để người dân tham gia trồng, bảo vệ và chăm sóc rừng đặc dụng, phòng hộ và được chi trả kinh phí thỏa đáng" - ông Thanh nhấn mạnh và cho rằng đã đến lúc đánh giá toàn diện để xây dựng đề án phát triển bền vững khu vực miền núi Đà Nẵng.

Còn theo ông Nguyễn Hồng Lai - Bí thư Đảng ủy xã Trà Tân, khó khăn nhất là thay đổi thói quen của người dân với việc trồng keo, đồng thời phải bảo đảm sinh kế để bà con chuyển sang loại cây khác có giá trị kinh tế cao hơn nhưng cần phải có lộ trình lâu dài.

Ông Lê Muộn đưa ra đề xuất với vùng trung du, đồi núi thấp thì cần tính lại, ngành nông nghiệp và môi trường phải nghiên cứu thực địa để có một quy định "cứng". Chẳng hạn những đồi núi nào, độ dốc bao nhiêu thì được trồng keo, những đồi núi nào là cấm.

Theo quan điểm của ông, những loại đất quy hoạch cho lâm nghiệp, rừng sản xuất thì chỉ cho trồng keo ở vùng trung du, đồi núi thấp, độ dốc dưới 25 độ. Còn những vùng độ dốc lớn, địa hình dễ sạt lở không nên cho trồng" - ông Muộn nói.

Trong tương lai nên chuyển đổi từng bước nhưng không thể cấm trồng keo. Ở vùng đồi núi thấp thì coi keo là loại cây kinh tế nhưng phải làm sao điều chỉnh lại, hướng dẫn, vận động dân trồng đúng quy trình để năng suất cao.

Với tầm quốc gia, việc nghiên cứu cơ cấu cây bản địa để trồng rừng tự nhiên là rất chậm, ít, chỉ được vài cây bản địa, việc này cần tập trung vào. Ví dụ có quy định vùng núi ở miền Trung nên phát triển rừng tự nhiên là những cây bản địa gì.

Chuyên gia lâm nghiệp nói gì?

Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Phạm Cường - Giám đốc Trung tâm thực hành và nghiên cứu lâm nghiệp Trường ĐH Nông Lâm (Đại học Huế) - cho rằng cần có những công trình nghiên cứu sâu để xác định rõ nguyên nhân sạt lở chứ chưa nên đổ lỗi cho rừng (keo).

"Rừng trồng keo so với rừng trồng các loài cây gỗ lớn bản địa khác về hiệu năng phòng hộ, chống sạt lở đất và giữ nước cũng như đa dạng sinh học dưới tán rừng thì không bằng.

Do đó khi phát triển rừng keo cần tính toán, cân nhắc nên trồng ở khu vực nào. Ở những khu vực đồi núi cao, dưới có các khu dân cư và các công trình thì cần bố trí các loài cây gỗ bản địa kích thước lớn, chu kỳ kinh doanh dài, có khả năng giữ đất, chống sạt lở cao hơn" - ông Cường nói thêm việc nghiên cứu, quy hoạch phát triển rừng trồng keo nói riêng và phát triển rừng trồng cây bản địa gỗ lớn trong bối cảnh biến đổi khí hậu hiện nay là rất cần thiết để đảm bảo phát triển bền vững.

"Chúng ta cần có chính sách cụ thể, thiết thực đi vào trực tiếp từng hộ dân để làm sao bà con có thể đảm bảo sinh kế ổn định lâu dài và mạnh dạn trồng rừng gỗ lớn.

Cây keo nên nhìn nhận ở góc độ kinh tế, còn với hiện nay mưa lũ nhiều nên việc tính toán trồng rừng gỗ lớn, đặc biệt cây bản địa lâu năm là chủ trương thích hợp và xu thế tất yếu trong phát triển lâm nghiệp nước ta hiện nay.

Muốn vậy thì chính quyền phải sâu sát, phải đảm bảo sinh kế hằng năm, tạo công ăn việc làm lâu dài để bà con yên tâm phát triển rừng gỗ lớn chờ đợi tới lúc có thu hoạch.

Nếu trồng rừng gỗ lớn thời gian dài mà người dân trong 5-10 năm hoặc lâu hơn không có nguồn thu nhập thì việc chuyển đổi rừng keo sang trồng rừng gỗ lớn là khó" - ông Cường nói.

--------------------

Kỳ tới: Làm sao để rừng keo bảo đảm nồi cơm cho dân và giá trị sinh thái.

Rừng keo - cây xóa đói giảm nghèo và nỗi lo sạt lở?  - Ảnh 3.Rừng keo - cây xóa đói giảm nghèo và nỗi lo sạt lở? - Kỳ 1: Liên tục mở rộng diện tích rừng keo

Nhiều năm trước với nỗ lực phủ xanh đồi núi trọc, tăng sinh kế cho người dân vùng núi cao, nhiều huyện vùng núi Quảng Nam và TP Đà Nẵng cũ (nay là Đà Nẵng) đã ào ạt trồng keo nhanh đáng kinh ngạc.

Đọc tiếp Về trang Chủ đề