Trưởng thôn chân đất phát quà, nhớ tên 3.000 dân không cần giấy

Trong những ngày Đắk Lắk khắc phục hậu quả sau lũ, hình ảnh trưởng thôn chân đất, mặc quần đùi, đọc vanh vách tên các hộ dân để phát quà cứu trợ thu hút sự chú ý.

Những ngày sau trận lũ lịch sử tại

Hình ảnh anh Long chân đất, mặc quần đùi đứng điều phối hàng cứu trợ gây xúc động.

Anh Long cho biết, thôn Phú Mỹ 1 có tổng gần 3.000 người dân, việc nắm rõ nhân khẩu, hoàn cảnh từng hộ là yêu cầu bắt buộc đối với người làm công tác cơ sở. Khi phát quà, anh không cần nhìn giấy nhưng có thể nhớ rõ vị trí từng nhà, số nhân khẩu và thậm chí hoàn cảnh của mỗi gia đình.

Giữa nhóm đông hàng nghìn người, anh Long chỉ dùng giọng nói thường để giữ trật tự. Những câu nói dân dã như “bà con trật tự, tôi mà đuối là bà con đuối theo luôn đó” khiến mọi người vừa cười vừa tự giác xếp hàng. “Dân ở đây quen mặt tôi rồi. Tôi nói là họ nghe, vì mình sống với dân, làm việc thẳng thắn, lo cho họ thì họ tin”, anh chia sẻ.

Theo nhiều đoàn thiện nguyện, Phú Mỹ 1 là một trong những thôn tổ chức phát quà nhanh nhất dù số hộ dân rất lớn. Gần 3.000 dân, nhưng chỉ trong thời gian ngắn, công tác phát quà được hoàn tất trật tự, không xảy ra tình trạng chen lấn.

Nhắc lại những ngày cao điểm lũ, anh Long cho biết anh cùng lực lượng công an viên và thanh niên thôn phải hoạt động liên tục, nhiều hôm không kịp về nhà.

truong thon chan dat anh 2

Những ngày lũ lịch sử, anh Long hầu như không về nhà dù nhà anh cũng bị ngập sâu.

“Nhà tôi cũng bị nước vào, đồ đạc trôi hết. Ao tôm, ao cá thiệt hại nhiều. Nhưng lúc đó không có thời gian nghĩ tới chuyện nhà mình”, anh kể.

Trong quá trình vận động sơ tán, có những hộ không chịu rời nhà. Anh Long cùng lực lượng phải đến trực tiếp, giải thích và thậm chí cưỡng chế đưa ra nơi an toàn. “Người dân sợ mất tài sản nên ngại đi. Nhưng tài sản còn tìm lại được, còn người thì không. Mình phải quyết liệt”, anh nói.

Toàn thôn Phú Mỹ 1 có một người tử vong trong đợt lũ. Trường hợp xảy ra ngoài khu vực anh quản lý trực tiếp, nhưng nhắc đến, anh Long vẫn rất buồn. “Dân mình mất một người là đau lắm. Dù không phải xảy ra ngay trong thôn, nhưng cũng là người quê mình, mình nghe mà nặng lòng”, anh chia sẻ.

Từ lính nghĩa vụ đến "người của dân"

Anh Long quê gốc ở Phú Mỹ. Sau khi học xong lớp 12, anh lên đường nhập ngũ. Xuất ngũ, anh được Nhà nước hỗ trợ đi học đại học rồi về công tác tại Công an xã An Hiệp (cũ). Khi các đơn vị hành chính hợp nhất, anh chuyển sang làm trưởng thôn Phú Mỹ 1.

Công việc tưởng như đơn giản nhưng ít ai chịu nhận, bởi thôn lớn, dân đông, việc nhiều và áp lực đủ đường. Nhưng anh Long nhận, vì “mình là người của dân”, vì bà con quý, vì anh hiểu từng ngõ ngách, từng gia đình ở đây.

truong thon chan dat anh 3

Anh Long thường đi cơ sở, động viên người già, người yếu thế trong địa phương.

Theo anh Long, phát quà cứu trợ không chỉ là chuyện trao – nhận, mà còn liên quan đến hình ảnh của địa phương trong mắt các đoàn thiện nguyện. Vì vậy, anh phải đứng tại điểm phát quà suốt nhiều giờ để điều phối và gọi tên.

“Mình giữ trật tự cũng là giữ tiếng cho thôn. Đoàn người ta về tận nơi giúp, mà xảy ra cảnh hỗn loạn thì mang tiếng quê mình,” anh nói.

Anh cho biết, ngay cả khi bản thân chỉ còn bộ quần áo mặc trên người, anh vẫn phải có mặt từ sáng đến chiều. “Quần áo trôi hết rồi, dép cũng không còn, nước cuốn đi sạch. Nhưng bà con cần mình thì mình đứng đó thôi”, anh kể.

Khi được hỏi vì sao vẫn gắn bó với công việc trưởng thôn dù vất vả, anh Long chỉ nói ngắn gọn: “Bà con tin mình thì mình phải làm. Mình còn sức thì còn giúp được.”

Hiện nước đã rút, công tác khắc phục đang tiếp tục. Anh Long cùng lực lượng địa phương đi thống kê thiệt hại, hỗ trợ bà con kê lại nhà cửa, vận động các đoàn hỗ trợ thêm nhu yếu phẩm và sửa chữa những khu vực bị hư hỏng.

“Lũ đi rồi nhưng hậu quả còn lâu. Dân mình còn khó, nên tôi còn nhiều việc để làm”, anh nói.

Tâm sự 'Trưởng thành tuổi 40'

Trong thế giới đa dạng và phong phú, mỗi người đều có những góc nhìn và định nghĩa riêng về sự trưởng thành. Với tác giả Ngân Om, trưởng thành không gói gọn trong tuổi tác, giàu nghèo hay vị trí xã hội. Trưởng thành thực sự là khi chúng ta nhìn lại bản thân và thấy mình đã biết cách yêu thương, chăm sóc chính mình, để từ đó yêu thương và hòa hợp với những người xung quanh.