
Anh Trương Văn Đệ và chiếc ghe cứu cả trăm người dân - Ảnh: TRẦN MAI
Cứu người đã, chuyện khác tính sau
Mình anh Đệ với chiếc ghe đã đánh vật với lũ dữ từ trưa 18 đến tận sáng 19-11 cứu cả trăm người dân xóm Chùa. Người được cứu và cả người không cần anh cứu đều gọi anh là người hùng của xóm.
Bà Nguyễn Thị Bướm (người được anh Đệ cứu) nói: "Nếu lạy được là tôi lạy cảm ơn cháu Đệ, không có cháu đến kịp tôi đã chết rồi".
Lũ lên, bà Bướm leo lên ghế, lũ lại lên, bà leo lên bàn thờ rồi đu lên trần nhà cầu cứu. Mấy giờ trôi qua, bà tê tay và lạnh cóng. Lúc bà ngỡ chết thì anh Đệ chèo ghe đến đập ngói, cưa gỗ lôi bà ra ngoài.
Xuyên qua ngõ nhỏ đầy bùn non, đâu đâu cũng thấy người dân dọn dẹp nhà cửa, chúng tôi đến nhà anh Đệ ở cuối xóm. Trước nhà ngổn ngang vật dụng hư hỏng. Một dàn loa lớn phục vụ đám tiệc đã thành rác.
Anh Đệ nói: "Tôi làm nghề âm thanh đám tiệc. Lúc tôi đang đưa dàn loa này lên cao, nghe bà con kêu cứu quá tôi bỏ luôn, chạy đi cứu người. Giờ chắc nghỉ nghề chứ loa đâu nữa mà làm, lũ làm hư hết rồi" - anh Đệ cười tươi.
Kể chuyện mình trở thành người hùng của xóm, anh bảo lúc đó lũ đã chạm cửa sổ nhà thì tiếng kêu gào vang khắp. Anh ném luôn chiếc loa xuống nước, mặc vội chiếc áo phao, kéo chiếc ghe ra tới sân thì gọi vọng người thân đưa cho cái cưa tay, rựa, búa.
"Tôi nghĩ trong đầu nhà mình ngập tới cửa sổ thì nhiều nhà ngoài đồng nước ngập rất sâu, phải có dụng cụ để phá cửa, đập ngói, cưa gỗ mới cứu được".
Lúc chèo ghe đi, anh Đệ nói với mẹ rằng nhà mình cao hơn, con đưa mấy người ở nhà thấp lên chùa trú sẽ về chở mẹ.
Chính anh cũng không hình dung người kêu cứu nhiều đến vậy, vừa cứu người này lại đến người kia. Sống cùng xóm nên anh Đệ nghe giọng là biết toàn hoàn cảnh đặc biệt, không cứu kịp là "xong phim".
Đánh vật với dòng lũ, đến 19h thì anh mệt, hỏi người này người kia đi cùng mà ai thấy nước lên nhanh và chảy xiết cũng sợ. Thế là mình anh lại đơn độc lao đi khi nghe bà Trang cùng cháu gào "trời ơi cứu tôi với".
"Đưa được bà Trang và cháu lên được ghe thì đèn pin tắt ngúm. Lúc này mới thật sự ớn lạnh, không thấy hướng đi, chèo trong đêm như vậy lỡ đụng phải cây đúng dòng nước xiết là lật ghe ngay. Bà Trang già, cháu nhỏ chỉ có nước chết. Áp lực ghê lắm" - anh Đệ nói.
Đưa được bà Trang lên tới chùa anh mới hoàn hồn, nhớ ra cha mẹ mình đang ở nhà. "Cho mượn cái đèn pin, cho mượn cái đèn pin" - anh Đệ gào lên, chẳng nhớ ai đó đưa đèn pin cho mình, chỉ biết cố sức chèo về nhà.
Bà Bùi Thị Hồng (67 tuổi, mẹ anh Đệ) vẫn nhớ lúc anh Đệ về đến nhà, nước đã tới ngực dù bà và chồng kê ghế lên chiếc bàn để đứng.
"Tôi chờ mãi không thấy nó về, lũ thì lên miết. Nó mà về chậm 30 phút thôi là giờ nó khỏi kêu mẹ ơi" - bà Hồng tâm sự. Lúc đó bà có giận con nhưng giờ người mẹ cảm thấy hạnh phúc khi có một người con nhân nghĩa.

Ông Thọ rất biết ơn khi anh Đệ kịp thời đến cứu ông cháu lúc ngàn cân treo sợi tóc - Ảnh: TRẦN MAI
Trăm người kể, trăm lời khen
Qua trận lũ, anh Đệ chính thức trở thành người hùng của xóm Chùa. Có những đứa trẻ được Đệ cứu trong gang tấc. Như ông Nguyễn Hữu Thọ (62 tuổi) kể lũ lên quá nhanh, ông ôm đứa cháu 11 tuổi bị câm điếc bẩm sinh lên bàn thờ tránh.
Chỉ 30 phút, lũ lên thêm 1m "tủ thờ" thất thủ, ông gào lên kêu cứu và tự nhìn mái nhà, nghĩ cách tự thoát thân.
Giữa mưa lớn và nước cuộn dâng, cháu ngoại loay hoay thế nào lại rớt xuống nước. Ông Thọ lạnh cứng chân tay lại không biết bơi, rối rít chẳng biết làm cách nào cứu cháu. Khoảnh khắc ấy, anh Đệ lao đến, nhoài người lôi cháu bé lên, xốc ngược cháu cho nước trào ra.
"Tôi biết ơn cháu Đệ lắm, không có Đệ ông cháu tôi chắc chắn chết rồi, bởi tôi đã tính lao xuống nước", ông Thọ nói. Ngồi tâm tình, ông Thọ ôm lấy anh Đệ, cách ông xiết chặt cái ôm, giữ khá lâu đủ hiểu ông biết ơn đến mức nào.
Kịch tính nhất là cuộc giải cứu vợ chồng ông Đỗ Nhất Tâm (80 tuổi), nhà ông hướng mặt ra đồng, hứng trọn dòng nước thốc mạnh.
Lúc lũ lên tới bụng, ông tính thoát thân nhưng vừa ra tới cổng thì dòng nước mạnh quá, ông không đi được. Quay lại vào nhà, hai vợ chồng già thấy vật gì có thể kê cao lên thì kê để đứng.
Ông lão thú thật đã tuyệt vọng, lúc Đệ cứu ông đã rơi vào trạng thái "nửa tỉnh nửa mê" vì lạnh, còn vợ ông cũng đứng trơ đó, cố giữ, sợ chồng gục xuống dòng nước.
"Tôi chỉ nhớ là có ai đó ôm tôi, xong bảo nằm im đó đừng cựa người kẻo lật ghe, để cháu đi ôm bà xuống" - ông Tâm nói. Các con chỉ về Đệ và nói: "Đây, người ôm cha là đây". Ông Tâm mới vỡ òa: "Ủa là cháu hả Đệ, trời ơi vậy mà mấy hôm nay bác cứ nghĩ đội cứu hộ nghe bác kêu cứu nên vào giúp".
Anh Đệ cười, vỗ về vợ chồng ông Tâm, anh mong sau này bất kể bão lũ gì, ông bà nên đến nơi an toàn từ sớm. Chàng trai trẻ cũng giải thích cho ông cụ rõ lúc đó không có đoàn cứu hộ nào vào được xóm bởi dòng nước quá xiết, thêm nữa số người kêu cứu quá nhiều, các lực lượng cứu hộ phải làm cật lực.
"Mình già rồi, sức khỏe yếu phải chủ động ông nhé, đừng bị động như đợt lũ vừa rồi. Cháu nói thật lúc ra tới ngõ suýt lật ghe đấy" - anh Đệ nói. Mấy người con ông bà kể đã bảo ông bà đi tránh lũ khi nước mới tràn đồng nhưng ông kiên quyết: "Lũ đâu mà lũ, bây vẽ chuyện".
Dù không phải cứu hộ chuyên nghiệp nhưng người hùng xóm Chùa ở rốn lũ Hòa Thịnh lại cực kỳ chuyên nghiệp.
Người đầu tiên anh cứu là bà Bảy Liệu đã ngoài 90 tuổi, tiếp đến là bà bầu, trẻ em. Cuối cùng mới là trung niên và những người khác. Lý do bởi anh tính "sức trụ", người khỏe sẽ bám lâu hơn và có thể leo lên mái nha còn "mấy người yếu cần được cứu sớm" - anh Đệ nói.
Chiếc ghe và cái áo phao đồng hành cùng anh Đệ cứu cả trăm người trong cơn lũ dữ ấy đang ở bên góc nhà, nơi từng là chuồng gà, sau lũ chỉ là đất bằng. Cả xóm Chùa, trăm người kể về anh Đệ là trăm lời khen...
Niềm vui và nỗi buồn của người hùng
Lũ đã qua, chuyện cứu người cũng là chuyện cũ. Nhưng khi nhắc lại anh Đệ bảo cũng vui buồn lẫn lộn. Người đầu tiên anh cứu là bà Bảy Liệu. Anh đã cố sức cõng bà ra ghe, đưa bà đến chùa tránh lũ an toàn. Nhưng lúc anh đang vượt lũ tiếp tục cứu người thì bà cụ qua đời vì lạnh.
"Giá mà bà còn sống tôi sẽ vui hơn. Nhiều lúc nghĩ lại tôi ước gì không có trận lũ này bà vẫn còn sống và tôi cũng không phải bất đắc dĩ làm người hùng" - anh Đệ tâm sự.
Dẫu vậy vẫn có nhiều niềm vui lớn khi các bà bầu trong xóm đều an toàn sau lũ. Bà Lê Thị Liên - mẹ ruột chị Huỳnh Thị Thanh Thiên - kể: "Con gái tôi bầu gần 7 tháng rồi, lũ lên nhanh quá tôi phát hoảng khi nhìn con gái bụng mang bầu, tay giữ con nhỏ. May mà cháu Đệ đến cứu. Tính Đệ tốt lắm, sau khi cứu hết bà con, mấy ngày lũ nó còn làm thịt gà nấu cho mấy bà bầu, cụ già tẩm bổ".
*************
Ở TP.HCM có nhiều bà nội trợ, anh shipper, chú thợ hồ... đã gác bỏ việc riêng để cùng đồng bào hướng về miền lũ dữ.
>> Kỳ tới: Anh shipper, bà nội trợ gác chuyện riêng để hướng về miền Trung